Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

KHÔNG PHẢI CHỨNG TỎ MÌNH HIỂU BIẾT và VĨ ĐẠI trong THẾ GIỚI này.



THIỀNTHẤYTHẤU HIỂU được những gì BẢN THÂN đang là...KHÔNG PHẢI để THỂ HIỆN MÌNHAI hay là ĐIỀU gì, hay CHỨNG TỎ MÌNH HIỂU BIẾT VĨ ĐẠI trong THẾ GIỚI này.

TỰ DO ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG J. KRISHNAMURTI



TỰ DO ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG 
THE FIRST AND LAST FREEDOM 
J. KRISHNAMURTI
 
Bản dịch Phạm Công Thiện 

LỜI GIỚI THIỆU

Khắp thế giới không ai còn lạ gì tên tuổi Krishnamurti. Từ nửa thế kỷ nay, Krishnamurti đã đi lang thang cô độc khắp trái đất, đã kêu gọi mọi người giải phóng khỏi mọi nô lệ ràng buộc trong đời sống đau thương này.Tiếng nói của Krishnamurti là tiếng nói lặng lẽ của một con người đã tự giải phóng bản thân, của một con người đã trải qua tất cả mọi đau đớn khôn cùng, đã sống một triệu mùa ở hỏa ngục, đã tự giải thoát và nhìn thấy được Thực Tại toàn diện của đời sống, ca ngợi giòng đời vô tận, ngây ngất với tiếng cười lặng lẽ của mười triệu năm hư vô trong đêm tối nặng trĩu trái đắng mật đen.
Krishnamurti đã được nhân loại nhận là hậu thân của Phật Thích Ca và Chúa Giê su; Krishnamurti đã được mấy trăm triệu người ở thế giới tôn lên ngôi vị đấng Đạo Sư, bậc Giáo Chủ của nhân loại, thế mà Krishnamurti đã giải tán hết mọi tôn giáo, tổ chức, đã phủ nhận tất cả tín điều, đã phá hủy hết mọi triết lý và ý thức hệ, đã đập vỡ hết mọi thần tượng và, trên năm mươi năm trời đã một mình bước đi lang thang khắp nẻo đường trần gian, không tiền, không bạc, không hành lý, không gia đình, không quê hương, không truyền thống, chỉ một mình và chỉ đi một mình, cô đơn, cô độc, sống tràn trề, sống bất tận, sống vỡ bờ như một thác nước ào ạt, tuôn chảy mãnh liệt nhưng vẫn trầm lặng, nói rất nhiều mà vẫn im lặng, đi rất nhiều mà vẫn tịch nhiên bất động, gắn kết đời sống mà vẫn cưới hỏi sự chết, chết và sống giao nhau trên cung cầm thiên thu, sống và chết giao nhau trong đôi mắt sâu thẳm của Krishnamurti, trong tiếng nói thê thiết của Krishnamurti, một con người đã chết trong sự sống và đã sống trong sự chết, một con người đã không còn là con người nữa, vì đã vượt lên trên con người, đã chìm xuống tận hố thẳm của hư vô và bay đến tận núi cao đỉnh trời để trở về cuộc đời trần thế, tìm thấy Người Yêu mình trên những núi xanh lơ, tìm thấy Người Yêu mình trong dòng nước rực ngời của đại dương, tìm thấy Người Yêu mình trong con suối sủi bọt, tìm thấy Người Yêu mình trong ao nước in trời, tìm thấy Người Yêu mình trong thung lũng mây cao, tìm thấy Người Yêu mình trong cơn khói trời chiều, trong thôn xóm hoàng hôn, trong ngọn cây trắc bá, trong cổ thụ lâu đời, trong bụi cây ôm đất, trong cành lá cheo leo, trong cánh đồng nuôi chim, trong hải ngạn sóng vỗ, trong rặng dương đùa gió, trong bóng chiều mây phủ, trên dòng nước buổi chiều, dưới bóng sao, trong đêm thâu, trong ánh trăng, trong sự tĩnh mịch trước bình minh, trong tiếng ru cây lá, trong tiếng chim kêu buổi sáng…

Chúng ta hãy cùng ca với Krishnamurti bài ca tình yêu :

….Trong những hải đảo xa xôi xanh thẫm
Trên giọt sương mong manh
Trên con sóng vỡ bụi
Trên ánh nước lung linh
Trên cánh chim tung trời
Trên lá non đầu xuân
Người sẽ nhìn thấy nét mặt Người Yêu của ta
Trong đền điện linh thiêng
Trong vũ trường mê đắm
Trên nét mặt thánh thiện của tu sĩ
Trong bước đi lảo đảo của người say rượu
Nơi những gái điếm giang hồ và những trai tân trinh nữ
Ngươi sẽ gặp Người Yêu của ta.

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

VẺ ĐẸP TÌNH YÊU


VẺ ĐẸP TÌNH YÊU


"NHẬN THỨC" HIỂU ĐƯỢC "VẺ ĐẸP CAO CẢ TY"“ĐÁNH THỨC SỨC SỐNG” ở “BẢN THÂN” mỗi con người của CHÚNG TA... Như “NHỰA SỐNG” trong HOA HỒNG cho “MẦU SẮC RỰC RỠ”“HƯƠNG THƠM NGÀO NGẠT” bay xa.

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

SỰ VĨ ĐẠI là VÔ DANH




SỰ CAO CẢ là VÔ DANH.

Sự vĩ đại đó vô danh, được ẩn danh là điều tuyệt vời nhất. Các nhà thờ lớn, những điều vĩ đại của cuộc sống, tác phẩm điêu khắc tuyệt vời, phải là vô danh. Chúng không thuộc về bất cứ con người cụ thể nào, như sự thật. Chân lý không thuộc về bạn hoặc với tôi, nó là hoàn toàn khách quan “phi cá nhân” và “vô danh”; nếu bạn nói rằng bạn đã có “chân lý”, sau đó bạn không phải là vô danh, bạn là quan trọng hơn nhiều so với “sự thật”. Nhưng một người vô danh không bao giờ có thể là ‘vĩ đại”. Có lẽ con người đó sẽ không bao giờ là vĩ đại, vì con người đó, không muốn để là “vĩ đại”, rất “to lớn” trong ý nghĩa của thế gian hoặc thậm chí bên trong bởi vì con người là ai. Con người đó, không có người theo(tín đồ hay môn đệ). Người đó, không có ngôi đền, người đó không “tự thổi phồng mình lên”. Nhưng hầu hết chúng ta không may muốn thổi phồng mình lên, chúng ta muốn là vĩ đại, chúng ta muốn được nhiều người biết đến, chúng ta muốn có thành công. Thành công dẫn đến sự nổi tiếng, nhưng đó là một điều “rỗng tuếch”, không phải là cao cả? Nó cũng giống như tro tàn. Mỗi chính trị gia nổi tiếng và đó là công việc của ông được biết đến và vì thế ông “không cao cả”. Sự vĩ đại đó là chưa biết đến, phía bên trong và bên ngoài để được như là không có gì; và đòi hỏi phải thâm nhập sâu-rộng hơn rất nhiều, sự hiểu biết rất lớn, yêu thương tuyệt vời.

THẾ GIỚI ĐANG THAY ĐỔI TỪ NHẬN THỨC MỚI của CON NGƯỜI



THỨC TỈNH - MỤC ĐÍCH BÊN TRONG BẠN




Tỉnh thức là một sự thay đổi về ý thức (consciousness), qua đó nhận thức (awareness) tách ra khỏi tư duy (thought, thinking). Với hầu hết mọi người, đây là cả một quá trình chứ không phải là một biến cố. Ngay cả đối với một vài người hiếm hoi đã có được sự tỉnh thức nhanh chóng, mạnh mẽ và không thể đảo ngược, họ vẫn còn phải trải qua một thời kỳ rất dài để những nhận thức mới này có cơ hội thấm dần và biến đổi thành hành động và trở thành một phần chính yếu trong đời sống của họ.


Thay vì tự đánh mất mình trong suy nghĩ miên man, khi tỉnh thức, bạn nhận ra rằng mình là nhận thức nằm ở đằng sau những suy nghĩ. Lúc đó suy nghĩ sẽ không còn là một hoạt động mất tự chủ, chiếm hữu bạn và điều khiển bạn như trước đây. Khi tỉnh thức, nhận thức của bạn sẽ tự tách mình ra khỏi tư duy và giành lấy chủ quyền. Thay vì tư tưởng kiểm soát bạn như trước đây, suy nghĩ bây giờ sẽ trở thành trợ thủ cho nhận thức. Nhận thức bây giờ là một sự nối kết có ý thức với trí tuệ của vũ trụ (universal intelligence), là trạng thái nhận thức tinh tấn mà không cần phải qua suy nghĩ.

Khởi đầu quá trình tỉnh thức là một ân sủng. Bạn không thể làm cho sự tỉnh thức xảy ra, cũng không thể chuẩn bị hoặc tích lũy công đức nhờ những chuyện mình làm. Không có một trình tự hợp lý nào có thể đưa bạn đến với tỉnh thức. Để bước vào cánh cửa của tỉnh thức, bạn không cần phải trở thành một người xứng đáng. Tỉnh thức có thể xảy đến với một kẻ tội đồ trước so với một người thánh thiện. Đó là lý do tại sao Chúa Jesus đã liên hệ với đủ mọi hạng người chứ không chỉ là những người đáng kính trong xã hội. 

Bạn không thể làm gì để thúc đẩy quá trình tỉnh thức xảy ra nhanh hơn. Những điều bạn làm thì chẳng qua chỉ là những cố gắng của bản ngã để cố gắng sở hữu sự tỉnh thức, vì bản ngã bạn cho rằng “ tỉnh thức là một vật sở hữu rất đáng quý”. Do vậy, thay vì thực sự có được sự tỉnh thức, bạn chỉ tạo nên một khái niệm về tỉnh thức vào trong đầu mình, hay tạo thêm một mẫu mực trong đầu về một người đã tỉnh thức hay giác ngộ, rồi bạn cố gắng sống đúng như mẫu mực đó. Sống theo một tiêu chuẩn, mẫu mực mà mình hoặc người khác vẽ vời ra cho mình là sống không chân thựclà đóng một vai diễn khác một cách vô thức của bản ngã. Nhưng nếu như thế thì ta chẳng làm gì được để cho sự tỉnh thức thực sự xảy ra ở trong ta thì làm sao ta có thể biến nó thành mục đích chính của đời mình?

Chỉ có phút tỉnh thức đầu tiên, lúc bạn bất chợt nhìn thấy, nhận thức bằng ý thức mà không qua suy nghĩ của trí năng, là điều chỉ xảy ra nhờ ân sủng của trời đất. Một số người, tỉnh thức xảy ra khi họ nhận thức được rằng những suy nghĩ trước đây, là những suy nghĩ tiêu cực cố hữu mà họ đã từng đồng nhất mình với nó từ xưa đến nay.

Einstein đã từng nói: “Tôi chỉ muốn biết ý muốn của thượng Đế là gì, những thứ còn lại không quan trọng”. Ý muốn của Thượng Đế là gì? Là trở nên có nhận thức. Biết được ý muốn của Thượng Đế nghĩa là gì? Là mang nhận thức sáng suốt ấy vào trong đời sống hàng ngày của bạn. Còn những thứ còn lại không quan trọng là gì? Là mục đích bên ngoài của đời bạn, những gì xảy ra ở bên ngoài. Vì thế khi bạn trông đợi một điều gì đó có ý nghĩa xảy ra trong đời sống, có lẽ bạn đã không nhận ra điều có ý nghĩa nhất có thể đến với mình, đó là: Phút khởi đầu của quá trình phân ly giữa nhận thức và tư duy.

Khi đang trải qua giai đoạn đầu của quá trình tỉnh thức, nhiều người không còn cảm thấy hứng thú về mục đích bên ngoài của mình. Những gì đang chi phối thế giới không còn chi phối họ được nữa. Họ nhận thức rõ sự điên rồ của nền văn minh đương đại, họ cảm thấy khá lạ lẫm với nền văn hóa chung quanh họ. Có người còn cảm thấy là họ đang sống trong một vùng đất xa lạ, họ không còn bị bản ngã chi phối nhiều như trước. Tuy nhiên nhận thức mới mẽ này vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập và chi phối cuộc sống của họ được. Nói cách khác, do mục đích bên trong và bên ngoài của họ chưa hòa hợp được với nhau.

Sống mà không hòa hợp với mục đích bên trong thì cho dù bạn có thành công với những gì ở bên ngoài, dù bạn có tạo ra thiên đàng ở hạ giới, thì đó vẫn chỉ là những thành tựu của bản ngã, không sớm thì muộn sẽ tàn lụi theo thời gian và bạn sẽ gánh chịu khổ đau. Nếu bạn lãng quên mục đích bên trong của mình thì dù bạn có làm gì đi nữa, kể cả những điều thuộc lĩnh vực tâm linh, bản ngã của bạn cũng sẽ len vào can thiệp cách của bạn làm, và phương tiện sẽ phá hủy cứu cánh – như cách nói của câu châm ngôn: “Đường đến địa ngục và khổ đau thường bắt đầu từ thiện chí của chúng ta”. 

Nói một cách khác, “ trạng thái nhận thức” của bạn là quan trọng nhất, chứ không phải mục đích hay hành động của bạn, vì nhận thức của bạn sẽ hướng dẫn mục đích hay hành động. Hoàn thành mục đích chính của đời sống, chủ yếu là đặt cơ sở cho một thực tại mới, một cõi trời mới. Một khi bạn đã có cơ sở đúng đắn ở bên trong rồi, thì mục tiêu bên ngoài như được tạo thêm năng lượng tâm linh, khiến cho mục đích bên ngoài và những điều bạn mong muốn thực hiện sẽ hợp nhất một cách tự nhiên với trào lưu tiến hóa của Vũ trụ.


Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

5_7_2015 BÌNH LUẬN của NHẠC SĨ THÁI THỊNH và LÊ HIẾN về "KHI SỰ TỐI TĂM CÒN NGỰ TRỊ trong TA ĐAU KHỔ là ĐIỀU TA CẦN THẤU HIỀU"




KHI SỰ TỐI TĂM CÒN NGỰ TRỊ trong TA
ĐAU KH
Ổ là ĐIỀU TA CẦN THẤU HIỂU 

Le Hien: Vâng, Nhạc Sĩ Thái Thịnh nói rất rõ ràng để "Ánh Sáng là Chính Mình" cần có "KHAI SÁNG"... Nhưng rất tiếc điều này, chưa xảy ra cho những người còn trong "TĂM TỐI". Khi sự "TỐI TĂM" còn NGỰ TRỊ ở TÂM HỒN thì "BÓNG TỐI" này gây ra muôn ngàn "ĐAU KHỔ-XUNG ĐỘT-HẬN THÙ-CHIẾN TRANH..." tất nhiên là trong THẾ GIỚI này.
Thật khó tránh khỏi Nhạc Sĩ Thái Thịnh ơi...!

Nhạc Sĩ Thái Thịnh: Họ cầu xin Chúa trừng phạt bất kỳ ai ko giống họ. Họ tôn thờ nước Mỹ hơn cả thánh đường. Khi nước Mỹ kết hôn đồng giới thì họ nói quanh co, ko biết nói thế nào đối với nước Mỹ. Họ còn ko biết rằng đến Giáo hoàng còn phải im tiếng. Vatican sao ko nhắc nhở nước Mỹ đi? Xin mời ạ!                                 

Le Hien Vâng,
Nhạc Sĩ Thái Thịnh thấy rất rõ những điều gì mà con người đang giữ lấy-bám chặt bởi tính chất của NGÃ(cái TÔI) mà HỌ đang TÔN THỜ... Còn CHÚA (lòng BÁC ÁI) thật sự CÓ hay KHÔNG...? Điều này "TỰ THÂN PHẢI HỎI LẠI CHÍNH MÌNH". Có như thế cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn phải không Nhạc Sĩ Thái Thịnh ?
                                                                                                                                                    
Nhạc Sĩ Thái Thịnh: Vâng anh! Em đã sớm biết thoát xa khỏi cái nghĩa trang toàn mồ mả bôi vôi.

Le Hien Phúc cho Thái Thịnh, "TÂM được KHAI SÁNG".... Không còn chìm trong "BÓNG TỐI của THẾ GIỚI TỐI TĂM" nhiều KHỔ ĐAU-HẬN THÙ.
Ảnh của Le Hien.

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Thật đáng sợ khủng khiếp cho những ai chưa từng trực tiếp giáp mặt tiếp xúc.




Cái trí có thể nhận thức được sự trống rỗng mà không đặt tên?
                                                     
Nghĩ rằng hầu hết chúng ta đều biết, có lẽ hiếm khi, mà hầu hết chúng ta là  “tâm trí” bận rộn với công việc kiếm kế-sinh nhai và những vấn đề hỗn loạn ở bản thân và gia đình với xã hội, như vậy chiếm đóng và hoạt động thường xuyên, nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta được biết, mà đôi khi tâm trí đang trống rỗng. Và, được nhận thức đầy đủ, thấy rõ cảm giác này, chúng ta sợ sự trống rỗng đó. Chúng ta “chưa bao giờ hỏi” vào trạng thái đó của bản chất “trống không” này, chúng ta chưa bao giờ đi vào khoảng không sâu rộng, vô tận một cách thật sâu sắc; chúng ta sợ hãi, và vì vậy chúng ta “lẫn trốn-tránh né” khỏi nó. Chúng ta đã đặt cho nó “một cái tên”, chúng ta nói nó là "trống vắng", nó là 'khủng khiếp, "nó là “đau đớn-khổ sở”; vì rằng chúng ta luôn đặt cho nó một cái tên, nên đã tạo ra một phản ứng trong tâm trí, một nỗi lo âu-sợ hãi, một sự tránh né, một sự chạy trốn cái mà chúng ta cho rằng một “tâm trạng cô đơn, hiu quạnh, trống vắng, buồn chán, tuyệt vọng… đang chiếm đóng hoàn toàn tâm hồn chúng ta”.

Bây giờ, có thể tâm không chạy trốn nữa, và không cung cấp cho nó bất kỳ một cái tên nào khác, không cho nó ý nghĩa của một cái từ như trống vắng-rỗng không về những gì mà chúng ta có những kỷ niệm của niềm vui-lạc thú và đau khổ? Chúng ta có thể nhìn vào nó, có thể tâm phải nhận thức được “sự trống vắng-rỗng không đó mà không đặt tên, không bỏ chạy khỏi nó, mà không phán xét nó, nhưng chỉ là đối diện trực tiếp-tiếp xúc với nó được chứ?

Bởi vì, đó là TÂM. Đây, không phải là một người đang suy nghĩ với những gì đã được biết để nhìn vào nó mà luôn kiểm duyệt lên án nó; chỉ duy nhất trạng thái của TÂM vốn trống không-rỗng lặng mà tất cả chúng ta thực sự khá quen thuộc với những cách thức mà tất cả chúng ta muốn tránh né, cố gắng để tạo ra những ý tưởng với những cái tên khác để hoạt động, với sự thờ phượng, bằng lời cầu nguyện, có kiến ​​thức, với mọi hình thức của sự ảo tưởng, ảo giác, sợ hãi và lạc thú, hứng thú, phấn khích trong những điều được gọi là an toàn-an ninh tâm lý. 

Nhưng khi tâm không cung cấp cho nó một thuật ngữ, môt cái tên, lên án nó hay đánh bại nó, sau đó không có người quan sát để suy nghĩ đưa ra những ý tưởng, đặt tên cho nó, rồi đưa vào hoạt động, chỉ có một trạng thái mà điều chúng ta đã được gọi là sự trống rỗng không có gì. Thật đáng sợ khủng khiếp cho những ai chưa từng trực tiếp giáp mặt tiếp xúc.

SỰ THẬT NGÂY THƠ-VÔ TỘI KHÔNG CÓ NỖI KHỔ-NIỀM ĐAU HÀNH HẠ BẢN THÂN



Sự ngây thơ-vô tội chính là niềm say mê


Sự ngây thơ(vô tội) chính là niềm say mê. người ngây thơ, vô tội đã không nỗi đau, không nỗi khổ, mặc dù họ có hàng ngàn kinh nghiệm. Họ không bị những kinh nghiệm làm hư tâm, nhưng đằng sau những con đường mòn, hoặc cặn bã vết sẹo và những kỷ niệm. Tất cả việc xây dựng này, chất đống lại và sau đó cơn đau bắt đầu. Cơn đau được hình thành từ thời gian. Và nơi nào có thời gian, không có sự ngây thơ, vô tội. Niềm say mê không sinh ra đau đớn. Cơn đau là kinh nghiệm(cặn bã của thời gian ghi lưu ở tế bào não bộ thuộc bộ nhớ ký ức), kinh nghiệm của cuộc sống hàng ngày, cuộc sống của nỗi khổ, niềm đau và niềm vui, nỗi sợ hãi và sự không chắc chắn (tự biết-thấy được chính mình từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác ). Người ta không thể thoát khỏi những kinh nghiệm, nhưng nó không phải là cần thiết mà họ trở thành cố hữu trong tâm trí.  Những gốc rễ gây ra mọi vấn đề, mâu thuẫn và nỗ lực tranh đấu liên tục. Lối thoát duy nhất là phải chết đi từng ngày sao cho tất cả những ngày đã qua. Chỉ có một tâm trí rõ ràng xóa sạch có được trong “TÂM” lòng say mê-ngây ngất; không có niềm say mê, người ta không thể nhìn thấy gió giữa các mảng cỏ xanh tươi tốt hay áng mây bay trên nền trời xanh với đàn chim đang bay lượn hoặc sự phản chiếu của mặt trời hay mặt trăng trên mặt nước.  Hiện  không là yêu thương, nên không có niềm say mê ngây ngất… Vì sự tồn tại cảm nhận với ý thức của quá khứ còn đè nặng trên thân-tâm-trí não. Nỗi khổ-niềm đau là khó tránh khỏi.

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

chúng ta có thể sống trong thế giới này mà không có bất kỳ xác định(đồng hóa) ở tất cả?



J.Krishnamurti: Bạn và tôi có thể sống trong thế giới này mà không cần phải xác định(đồng hóa) với bất cứ điều gì? Là nó có thể để quên đi chính mình mà không cần bất kỳ động cơ? 


Bởi vì, chúng ta có thể thấy rất rõ rằng bất kỳ động cơ có trong đó là hạt giống của ngã(TÔI) với sự lo lắng của mình, tham vọng, thất vọng, sợ hãi của mình không hiện hữu, và các yêu cầu to lớn để được an toàn. Và có thể tất cả những điều tan biến một cách dễ dàng, mà không có bất kỳ nỗ lực? Có nghĩa là, thực sự, có thể bạn và tôi, như các cá nhân, sống trong thế giới này mà không bị xác định(đồng hóa) với bất cứ điều gì? Sau khi tất cả, tôi xác định bản thân mình với đất nước của tôi, với tôn giáo của tôi, với gia đình, với tên của tôi, bởi vì không xác định tôi đang không có gì, nói cách khác cái "TÔI" hoàn toàn không có cái để bám chặt vào, dính mắc..v.v.
Nếu không có một vị trí, không có quyền lực, không có uy, không có tín hay bất kỳ của một loại nào khác, tôi cảm thấy lạc lõng(mất đi tất để lại một khoảng trống vắng rất khó chịu, tôi chưa bao giờ sống trong trạng thái này); và vì vậy tôi xác định bản thân mình phải với tên của tôi, với gia đình của tôi, với tôn giáo của tôi, với đất nước của tôi... Tôi tham gia một số tổ chức, trở thành một tu sĩ chúng ta đều biết các loại xác định mà tâm trí bám vào. Nhưng chúng ta có thể sống trong thế giới này mà không có bất kỳ xác định(đồng hóa) ở tất cả?